Tiếp
theo: Những suy nghĩ của tôi về
gia đình ông Định và cha Bảy.
Khi hai ông bà Định còn ở Việt Nam, thì ở
bên Mỹ này tại căn nhà mà gia đình ông Định ở số: 2343 Perkins ct , con lại
cháu Phạm Minh Mẫn con trai thứ hai của ông bà Định còn ở lại ( cháu không về
Việt Nam ) cháu đã được lệnh rời bỏ căn nhà này, và dọn sang một căn nhà khác ở
đường Mathias dr Columbus Oh 43224 để khi ông Định trở về Mỹ thì không được ở
chung với vợ con nữa, hay nói rõ hơn kế hoạch của cha Bảy và bà Thơ là bỏ ông Định
luôn, vì ông Định đã cố tình về Việt Nam dự đám cưới của con, ông đã nói ra tất
cả sự việc xảy ra của gia đình ông ở bên mỹ này làm cho cha mất mặt.
Với một tháng ở Việt Nam sau đám cưới,
bà Thơ đã trở về Mỹ ngày 20/3/2013 còn ông Định trở về Mỹ ngày 26/3/2013 ông Định
về sau bà Thơ một tuần lễ. Ông Định về tới phi trường Columbus vào lúc 1h trưa
ngày 27/3/2013 ông đã gọi điện thoại nhờ ông chủ tịch cộng đoàn ra đón ông về,
trên đường về nhà ông chủ tịch nói: “ bây giờ tôi chở chú về nhà tôi ăn cơm rồi
nghỉ ngơi chiều tôi chở chú về nhà chú ” ông Định nghe vậy rất ngại ngùng nói:
“ em cám ơn bác phiền bác quá thôi bác cứ chở em về nhà em để em nghỉ ngơi cũng
được ” và lúc này ông chủ tịch biết là ông Định chưa biết sự gì xảy ra cho ông,
và ông chủ tịch nói luôn “ tôi nói cho chú nghe vợ con chú đã bỏ nhà ra đi mấy
ngày hôm nay rồi, chú về nhà cơm đâu mà ăn ” khi nghe vậy ông Định bị xốc rất mạnh,
ông không ngờ vợ con đã chung sống với ông đúng 30 năm, mà giờ này lại đối xử với
ông như vậy. Ông Định đành lòng để cho ông chủ tịch chở về nhà ông chủ tịch để
ăn cơm trưa. Khi bước vào nhà ông chủ tịch, ông Định thấy bà đã dọn sẵn cơm
trên bàn ăn rồi, ông Định vừa xốc vừa xúc động, nước mắt đã tràn ra ông quay mặt
vào tường vội lấy tay chùi nhanh những giọt nước mắt đang lăn trên má, để cho
ông bà chủ tịch không biết là ông đã khóc. Sau nửa tiếng ăn cơm xong , ông Định
được ông chủ tịch chở lên nhà thơ, rồi từ nhà thờ chở về nhà ông Định, vào lúc
3h30’ chiều ngày 27/3/2013.
Khi về tới nhà ông Định ông xuống xe kéo
một cái va-li ông chủ tịch cũng kéo dùm một cái va-li vào nhà, ông Định lấy
chìa khóa mở cửa bước vào, và lúc này ông Định lại bị cú xốc nữa làm ông muốn
quỵ xuống cửa nhà, nhưng ông cố gượng đứng lên tiếp tục bước vào nhà, vào trong
nhà thì không còn bầu không khí như trước đó một tháng nữa, căn nhà đã trở
thành hoang vắng và lạnh lẽo, ông chủ tịch chào ông Định ra về và nói vọng lại “
thôi chú soạn đồ đạc ra và nghỉ ngơi đi ”
ông Định nằm trên sofa nghỉ được khoảng 1h đồng hồ cho đỡ mệt, tới 5h
chiều ông vo gạo bắc nồi cơm điện lên nấu, mở tủ lạnh ra không còn đồ ăn, ông
lái xe ra chợ mua thức ăn về ăn tối, trong người ông Định còn đang bị xốc và khủng
hoảng vì ông chưa từng bị như vậy bao giờ, cho nên trên đường lái xe đi chợ ông
đã gây ra tai nạn, đụng vào hai xe khác trên đường. Khi xảy ra tai nạn ông Định
đã điện cho người anh cả của bà Thơ ( anh vợ ) để nhờ anh cho các cháu đưa xe
ra giúp đưa ông về nhà, vì xe ông hư nặng không chạy được nữa, và trời đã tối rất
lạnh ông Định khi đi không mặc áo ấm, người anh cả này đã từ chối không ra giúp
ông. Cuối cùng ông Định lại điện cho ông chủ tịch và 5’ sau ông bà chủ tịch đã
ra để đưa ông về nhà vào lúc 10h 30’ đêm ngày 27/3/2013, tức là đêm thứ tư tuần
thánh năm 2013.
Kính thưa cha Bảy: đây có phải là thánh
ý Chúa mời gọi ông Định cùng hiệp thông vào sự đau khổ của Chúa trong tuần
thánh này hay không. Hay là sự việc xảy ra đã nằm trong kế hoạch của cha tính
toán xắp xếp trước cho ông Định rồi ? thưa cha chúng con không phải là bà con
ruột thịt của ông Định, khi viết tới đây nước mắt chúng con cũng tuôn trào,
thương cho số phận của một con người, ông là con chiên trong một đoàn chiên mà
chủ chiên là cha, và còn hơn thế nữa là người anh rể của cha, cha nghĩ như thế
nào?
Chúng con là những người có vợ có con
như ông định, nhưng đối với cha là người không vợ không con cha không thể hiểu
được hết những phức tạp của một gia đình như chúng con hay ông Định, thường thì
trong cuộc sống gia đình giữa vợ chồng và con cái thường xảy ra những bất đồng
trong cuộc sống hay cãi cọ la mắng nhau thậm chí đánh đập nhau nữa, nhưng khi sự
việc xảy ra rồi trở lại bình thường, để nói lên những kinh nghiệm sống cho cuộc
sống gia đình mỗi ngày một hoàn hảo và tốt đẹp hơn, nếu ai đó hay là cha cho rằng
như thế là không hạnh phúc, đó là sai. Chén bát trong rổ còn xô loảng xoảng mặt
nước cũng có lúc lặng, lúc dậy sóng, đó là chuyện bình thường, còn ai đó nói là gia đình
tôi không có chuyện gì xảy ra là gia đình bất bình thường(nói láo)
Theo đúng sự việc xảy ra của gia đình
ông Định, cha không nên nghe theo một chiều, mà cha phải nghe hai chiều và dư
luận bên ngoài nữa thì mới đánh giá được đâu là sự thật, hay là ai đúng ai sai
mới chính xác, còn cha chỉ nghe chị ruột của cha nói làm sao mà đúng hết được,
không khi nào bà thơ lại nói ra cái sai của bà trong gia đình cho cha nghe, bà
phải nói hay cho bà. Và hơn nữa cha lại trực tiếp can thiệp vào cuộc sống gia
đình của ông Định, và tất cả những người đàn ông như chúng con không đồng ý, bất
cứ người đàn ông khác nào xem vào chuyện gia đình của mình, cho dù là cha mẹ đi
nữa cũng vậy ( có chăng thì là lời góp ý mà thôi ). Vừa qua trong nhà thờ cha
đã chửi người ta là không được xía vào chuyện gia đình của người khác, nhưng
chính cha lại xía vào chuyện gia đình của ông Định. Người ta thấy hoàn cảnh của
ông Định thật rất đáng thương, người ta đã thể hiện lời của Chúa dạy, để làm việc
bác ái giúp ông Định thoát khỏi cảnh đau thương khốn khổ hiện nay thì cha lại
không đồng ý, như vậy là cha đã đi ngược đường lối của Chúa dạy: “ các con hãy
yêu thương nhau như thầy đã yêu thương các con ”.
Những việc hệ trọng trong gia đình tất cả
vợ cũng như chồng phải được bàn thảo với nhau, chẳng hạn tiền bạc trong tài khoản
của ông bà Định, cha giúp ông bà Định mở tài khoản cho ông bà là rất tốt, nhưng
cha đã cố tình làm theo ý của cha, hai ông bà chung tên trong một tài khoản,
ông Định bỏ tiền vào còn bà Thơ không bỏ tiền vào, nhưng pháp luật vẫn công nhận
là bà Thơ có quyền rút tiền ra, cha rất khôn ở điểm này và lợi dụng ở chỗ này,
để làm sai đi cái đức công bằng, kể cả mặt đạo cũng như đời, như cha đã biết ở
Việt Nam, người ta thường chơi hụi họ gom một số người chơi lại với nhau, rồi
ai cũng phải bỏ tiền vào cho người chủ hụi quản lý, rồi một thời gian sau ai muốn
hốt hụi đó thì phải báo cho tất cả các con hụi biết là tôi muốn hốt hụi (rút tiền
ra). Nhưng đây bà Thơ chơi hụi với ông Định không bỏ tiền vào mà lại rút tiền
ra và cũng không báo cho ông Định biết, như thế làm sao mà đúng được tức là cái
hụi này do cha làm chủ hụi, bà Thơ muốn hốt hụi lúc nào cũng được, cha nghĩ sao
có công bằng hay không ?.
Còn việc cưới hỏi con cái trong gia
đình. Khi con cái khôn lớn tới tuổi trưởng thành lập gia đình, cha mẹ phải có
trách nhiệm lo cho con cái là người chủ gia đình là người cha hay mẹ giữ một
vai trò quan trọng trong vấn đề này. Người ta thường gọi là ông chủ hôn, vậy tại
sao bà Thơ là vợ lại dấu thông tin về đám cưới của con, không bàn bạc với chồng.
Tại sao cha lại ngăn cản không cho ông Định về Việt Nam ? để cùng bà con lo đám
cưới cho con cha nghĩ như thế nào nếu cha là ông Định.
Rồi đến khi ông Định về đám cưới con, mặc
dù đã xong trước ba ngày tại sao bà Thơ không để cho ông Định được đoàn tụ
trong niềm vui chung của gia đình, để người con dâu mới thấy được niềm vui
trong sự yêu thương và hạnh phúc của một gia đình người công giáo. Tại sao bà lại
trốn bỏ chồng và tài sản ở Việt Nam bà bán đi cũng không bàn với ông Định. Những
người trong xã hội đen người ta cũng không tổ chức đám cưới như thế này, họ vẫn
tôn ti trật tự đàng hoàng ( có cha có mẹ rồi mới có con ) điều này chúng con nhận
thấy như cha muốn tôn cha lên làm chủ hôn trong đám cưới của gia đình ông Định,
mà cha là người không đẻ ra con.
Rồi khi trở về Mỹ ông Định vẫn hy vọng gặp lại được vợ và con, để nói và
trao đổi cho vợ con biết những sự việc xảy ra là không đúng với tình nghĩa vợ
chồng và con cái trong khuân khổ của gia đình, nhưng một lần nữa bà lại bỏ nhà
ra đi, bà đi lần này một đi không trở lại, bà ra đi để lại cho ông Định bao đau
thương và buồn tủi, ông Định đã mất tất cả không còn một chút gì để líu kéo lại
cho cuộc sống bất hạnh của ông.
Kính thưa cha, những sự việc xảy ra
chúng con vừa trình bày ở trên, của gia đình ông Định là hậu quả dẫn đến hai
ông bà phải ra tòa để ly dị, dư luận hiện nay rất bất bình về sự việc này, mấy
ngày qua cha lên mạng phản hồi lại các bài viết ở trên mạng, là ông Định đưa
đơn ra tòa ly dị trước, bà Thơ đưa đơn ly dị sau thưa cha nếu ông Định đưa đơn
ra tòa ly dị trước bà Thơ, là một nước cờ triệt buộc mà cha và bà Thơ đã tính
toán sẵn cho ông Định, ông Định không còn cách nào để đi tiếp nước cờ khác nữa.
Chúng con xin giải thích để cho cha hiểu: khi bà Thơ bỏ nhà ra đi ông Định đã
nhờ nhiều người để làm trung gian hòa giải lại tình nghĩa vợ chồng, nhưng cha
và bà Thơ không chịu nghe, cha còn chửi bới ở trong nhà thờ là “ không được xía
vào chuyện của người khác ” bà Thơ cũng gân cổ lên nặng lời với người ta, tiền
của ông Định trong tài khoản bị rút hết, không cho ông về đám cưới co, tài sản ở
Việt Nam bán hết, trở về Mỹ bà Thơ bỏ ông Định ra đi, chiếc xe Honda (VAN) ông
Định đứng tên, bắt ông phải sang tên cho cháu Mai, mua căn nhà mới cũng để cháu
Mẫn và cháu Mai đứng tên, đây là một sự tính toán rất kỹ càng và khôn khéo. Có nghĩa
là ông Định có ly dị bà Thơ cũng không mất gì cả ( vẫn đáp cánh an toàn ).
Thưa cha như vậy tiền của mất hết và
tình cũng hết, nhưng còn một cái còn mà ông Định không thể để mất, đó là sự
công bằng ông chấp nhận bà Thơ bỏ ông nhưng mồ hôi nước mắt của ông phải trả lại
cho ông “ cái gì của Thiên Chúa trả cho Thiên Chúa, cái gì của chính phủ Hoa Kỳ
thì trả lại cho chính phủ, cái gì của cha trả lại cho cha, cái gì của ông Định
phải trả lại cho ông Định ”. Còn việc ông Định đưa đơn ra tòa để ly dị, nhưng
bà Thơ lần này là lần thứ hai đưa đơn ra để ly dị, ở lần trước ông Nguyễn Văn
Thiên là anh cả đã đứng lên hòa giải, và tình nghĩa vợ chồng đã được xum họp, lần
này bà Thơ lại được cha mướn luật sư để đưa ra tòa ly dị ông Định, việc cha làm
này không thể chấp nhận được, đúng ra cha là người nắm luật của Chúa rất rõ ràng,
cha không được phép nhúng vào việc này, để làm sai đi những luật lệ của chính
Chúa đã ban ra, mà cha là người phải thi hành cho đúng luật của Chúa, cha là một
vị linh mục cha phải mời ông Định lại để hòa giải lại tình nghĩa vợ chồng đã bị
đổ vỡ, mà cha là người trực tiếp nhúng vào những việc trên của gia đình ông Định,
cha không thể đổ thừa trước dư luận là ông Định đưa đơn ra tòa để ly dị, mà
chính cha là người dẫn đường cho cả hai ông bà ra tòa ly dị là đúng hơn, mời
cha cứ đọc lại phần giải thích chúng con ở trên có đúng hay không ? và cha hỏi
lại người anh cả của cha về việc bà Thơ ly dị lần thứ nhất để biết rõ sự việc.
Thưa cha chúng con nhận định đây là một
cuộc chiến tranh gia đình, đã kéo dài nhiều năm, mà chính cha là người đã khai
hỏa phát súng đầu tiên vào gia đình ông Định. Một cuộc chiến không cân sức, ông
Định ở bị thế thân cô thế cô, kém cả tài, nhân, vật lực không ai hậu thuẫn và
tiếp cứu không thể đối chọi lại với đối phương là cha, với chiến thuật chiến lược
của cuộc chiến mà cha là vị chỉ huy tài ba lỗi lạc đáp ứng trong mọi tình huống
xảy ra nhanh chóng, làm cho ông Định không thể trở tay kịp, chúng con nói ra
đây không phải là bợ cha đâu, nếu cha không đi tu mà cha gia nhập quân đội Hoa
Kỳ, chúng con tin chắc là chính phủ của Hoa Kỳ ( tống thống Obama ) sẽ thăng hàm cấp tướng
cho cha ngay lập tức.
Thưa cha trong mỗi cuộc chiến đều có sự dã
man và tàn bạo, những người chủ trương gây ra cuộc chiến đều huênh hoang, là họ
có chính nghĩa tức là họ bảo vệ cái chính nghĩa đó để lừa bịp dân chúng, mà đa
số người dân cứ tưởng là sự thật. Họ nói một đàng họ làm một nẻo, gây ra bao
nhiêu là đau thương và khốn khổ cho người dân, họ vơ vét tất cả những gì còn lại
trong cuộc chiến, đẻ làm chiến lợi phẩm cho mình đẻ mặc cho người dân khốn khổ,
sống vất va vất vưởng lang thang đầu đường xó chợ, không nhà không cửa. Nói tới
đây chúng con nghĩ lại hơi sợ, thế nào cha cũng chửi thầm chúng con, là quân khốn
khiếp “ đầu bài nói hay lắm là kính chúc cha được hồn an xác mạnh, cuối bài thì
nói chửi xiên chửi xéo mình ” nếu cha nghĩ như vậy chúng con xin lỗi cha, thật
sự ra chúng con là những quân nhân đã phục vụ trong quân đội gần nửa đời người,
đã từng vào sinh ra tử, chúng con rất am hiểu những cuộc chiến nó là như thế đấy,
chứ chúng con không giám chửi cha đâu.
Thưa cha còn cuộc chiến gia đình của
cha, cha nghĩ như thế nào ? theo chúng con nghĩ và góp ý với cha, xin cha hãy
buông súng xuống, không phải buông súng xuống để đầu hàng, mà buông súng xuống
để đối thoại với nhau, cha không nên đối đầu làm gì, vì cuộc chiến của cha các
tín hữu đã phê phán cha rất nhiều, vì cha đã để bộc lộ ra tất cả lòng hận thù
ghen ghét, chỉ vì cái tôi trong cha nó quá lớn cuộc chiến này nó gây ra hậu quả
nhiêm trọng cho gia đình ông Định, đến cả con cái của ông bà, rồi đến các cháu
chắt của ông bà về sau này nữa. ( xin cha tự hiểu lấy ) .
Kính thưa cha cuối cùng chúng con rất hy
vọng ngày 12/11/2014 này, cuộc gặp gỡ giữa ông bà Định và hai luật sư hai bên sẽ
tích cực tìm ra giải pháp ôn hòa, để hòa giải lại tình nghĩa vợ chồng đã đỗ vỡ
trong nhiểu năm vừa qua hy vọng ngày 8 tháng giêng năm 2015 ông bà Định không
phải ra tòa ly dị nữa đó là điều mong ước của chúng con, và bà con thuộc giáo xứ
của cha, cùng toàn thể giáo hội công giáo khắp hoàn vũ.